Không Lâu Nữa, Chúng Ta Có Thể Tiếp Cận Được Ký Ức Thời Thơ Ấu.

Tóm Tắt:

  1. Các nhà khoa học đang tìm cách để khai thác những kỷ niệm từ thời thơ ấu mà trước đó đã từng bị cho là bị mất mãi mãi.
  2. Nghiên cứu có khả năng dẫn đến các phương pháp ngăn chặn những kỷ niệm đau buồn có tác động tiêu cực đến con người.

Chứng Quên Ký Ức Tuổi Thơ

Hầu hết mọi người sẽ không thể nhớ lại bất cứ điều gì trong những năm đầu tiên của cuộc đời mình. Không phải là chúng ta không có khả năng ghi nhớ bất cứ điều gì trong thời thơ ấu của chúng ta. Từ hai đến ba tuổi, chúng ta bắt đầu phát triển kỹ năng vận động và học cách giao tiếp; thậm chí bắt đầu hiểu những gì mình thích hoặc không thích. Những gì chúng ta trải nghiệm trong giai đoạn này trong cuộc sống  ảnh hưởng rất lớn đến hành vi của mình khi trưởng thành. Vậy tại sao chúng ta không thể nhớ lại những ký ức này?

Hiện tượng này được gọi là chứng mất trí nhớ thời thơ ấu. Các nhà khoa học suy đoán rằng sự tăng trưởng nhanh chóng của các tế bào thần kinh mới trong giai đoạn này và họ đổ lỗi cho quá trình này làm cho chúng ta không có khả năng nhớ lại một số chi tiết của cuộc sống thời còn bé. Sự phát triển của các tế bào thần kinh mới có thể cản trở việc lưu trữ ký ức của chúng ta khi nó xóa đi những ký ức cũ.

Trong thí nghiệm với chuột 17 ngày tuổi( giai đoạn tương đương với đứa trẻ mới biết đi), cũng có điểm tương đồng. Các nhà khoa học chỉ ra rằng trong khi những con chuột nhỏ có thể nhận ra một phần cụ thể của một chiếc hộp với một cú sốc, ký ức này có thể biến mất chỉ trong một ngày. Tuy nhiên nếu có sư kích thích phù hợp những con chuột sẽ nhớ lại cú sốc đó. Ngụ ý rằng, ký ức không mất đi, chúng chỉ nằm đâu đó trong bộ não cũng chúng ta.

Off-Days

Alessio Travaglia từ Đại học New York đưa ra giả thuyết rằng những ký ức tiềm ẩn này có thể chịu trách nhiệm cho “những ngày nghỉ” mà chúng ta trải nghiệm khi lớn lên. Đây có thể là kết quả của những ký ức khó chịu, tiềm ẩn được kích hoạt. Khi so sánh não của chuột non và chuột trưởng thành, chúng cũng tìm thấy một số protein sẽ tăng hoặc giảm ở vùng hồi hải mã( hippocampus) của chuột. Sự dịch chuyển này được thúc đẩy bởi quá trình học hỏi, không phải thời gian; và một protein cụ thể, BDNF, cho thấy rằng nó có thể bảo vệ ký ức ở chuột non khi tiêm.

Theo giả thuyết, quá trình này có thể được sử dụng trên con người để ngăn chặn sự mất trí nhớ trong những năm đầu. Nhưng nhóm nghiên cứu đang quan tâm nghiên cứu cách thức quá trình này cũng có thể được sử dụng để ngăn chặn những kỷ niệm đau buồn.

Nghiên cứu vẫn còn ở giai đoạn đầu và nhóm nghiên cứu biết rằng dữ liệu hiện tại mà họ có chưa sẵn sàng để thử nghiệm trên con người. Các nhà khoa học khác cũng đang chỉ ra những ký ức của người và chuột khác nhau, những phát hiện này chưa phù hợp trên người.  Tuy nhiên, họ tin rằng kết quả của nghiên cứu này có thể có ý nghĩa đối với chúng ta khi hiểu được cách thức hoạt động của não bộ.

Nguồn: Futurism, New Scientist, Nature, The Atlantic.

Facebook Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *